Forum Của lớp B3NH3
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Hợp Đồng yêu 20,21,22,23

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 348
Join date : 21/09/2010
Age : 27
Đến từ : Cẩm Phả Quảng Ninh

Bài gửiTiêu đề: Hợp Đồng yêu 20,21,22,23   Thu Sep 23, 2010 11:57 pm

Chương 20 : Gỉa vờ

Trong bar ngập tràn tiếng hét, tiếng đổ vỡ , tiếng chai thủy tinh va đập.

- Đừng để tao thấy mặt chó tụi bây lần nữa

Tuấn ú bực tức đập thùng thục lên người thằng cầm đầu đang nằm dài trên sàn, người bê bết máu

- Đi thôi ko lại rắc rối.

Thằng Minh kéo Tuấn ú ra khỏi bar, thằng Việt ra lấy xe còn tôi thì đến dìu My dậy, cô bé say đến không còn biết gì nữa.

- Đi đâu bây giờ Phong ? Chả lẽ đưa My về vào giờ này, chắc thằng Trí cẩu đầu trảm tụi mình mất.

- Ôi thằng này ngu, mày không đem công chúa xinh đẹp này về cung chắc ngày mai tụi này sẽ bị bàn dân thiên hạ gán cho tội “Lợi dụng trẻ vị thành niên” mất =.=

- Ờh nhỉ ? Thế mày tính sao Phong ?

- Về nhà thằng Trí đi, tao cũng muốn làm rõ việc nó sắp cưới Lan.

- Ok

1:30 PM

Dinh dong dinh dong...........

- Có chuyện gì mà đến vào giờ này thế ?

- Trả tình yêu bé bỏng cho mày nè.

Tuấn ú ấn My vào người thằng Trí

- Sao My lại ở cùng với tụi mày ?

- Mày còn hỏi à ? Mày làm cái quái gì mà để cô ấy ngồi ủ rũ uống gần hết chai XO trong bar thế ? Súyt bị mấy thằng nhảm nhí làm thịt rồi đấy. Mày làm chồng kiểu gì thế ?

- Tao ko phải chồng cô ấy, mày đừng mở mồm nói bậy.

- Thế lần trước thằng nào lớn mồm nói với anh em “My là vợ tao”

- Chuyện lần trước là chuyện lần trước, chuyện lần này là chuyện lần này.

- Vậy tại sao bây giờ mày cưới Lan, lại là trò “ăn xong rồi bỏ” phải ko ?

Thằng Việt bắt đầu bực trước cái thái độ bây giờ của thằng Trí

- Tao chưa làm gì cô ấy cả, chỉ đơn giản là tao ko còn hứng thú với lọai con gái đó nữa, nếu mày quan tâm đến hàng cần thanh lí của tao thì đến đưa cô ấy đi đi, tao ko cản đâu.

- ĐKM

Tôi tức điên lao đến đấm vào mặt thằng tồi đấy, thằng Trí tiếp cú đấm tôi mà ko hề đánh trả, mũi nó bắt đầu rỉ vài gọt máu.

- Sao mày ko đánh trả đi thằng đểu kia.

- Tao thấy hình như mày quan tâm đến chiếc giày cũ ấy lắm nhỉ, thế thì đưa thằng về nhà đi, đừng có lượn lờ ở trước nhà tao và Lan nữa.

- Mày....
Người tôi như con thú điên một phần vì tức một phần vì tôi cảm thấy thật tội nghiệp cho My.

- Thôi đi Phong, nó thay đổi rồi, ko còn là anh em của tụi mình nữa đâu.

- Anh Trí ơi, có chuyện gì mà ồn thế anh ?

- Vợ tao gọi rồi, tụi bây còn chưa chịu về à ?

- Mày nhớ đấy Trí, mày sẽ hối hận.

Tôi gằn từng tiếng, cố nén cơn giận tôi bế My lên xe, quay về nhà thằng Việt.

***

Chiếc xe đen nhánh lao vun vút trong bóng đêm tĩnh lặng, lao đi xa vút. Tôi cứ đứng đấy tay siết chặt cánh cửa cổng lạnh ngắt hơi sương đêm mà tim đau thắt. Tụi mày trách tao ?
Đúng tao tồi, tao đểu, tao ngu khi tao đã chọn con đường này. Con đường phải lãnh nhận hết trách nhiệm của tao, cái trách nhiệm ngu ngốc do chính tao đã tạo ra. Tao cũng muốn chạy đến bế My vào lòng như cái cách thằng Phong đang làm lắm chứ, nhưng liệu ngày mai sự nghiệp nhà tao có đứng vững trước việc này, tụi mày chắc sẽ cười vào mặt tao vì cái lí do quá cao cả đấy nhưng tao ko muốn đứng trơ mắt nhìn cái công ty bố tao đã gây dựng bằng cả cuộc đời phải sụp đổ chỉ vì cái tính lông ngông, ích kỉ của tao. Tụi mày đâu thể hiểu được và cả em nữa. Chắc em đang đau khổ, đang giận tôi lắm. Tôi đã có thể tin vào cái tình yêu mỏng manh mà tôi trao cho em đã được đáp trả, trong cơn say em gọi tên tôi và khóc.

Nhưng có lẽ ông trời căm ghét chúng ta nên đã để em yêu tôi quá muộn màng thế này. Tôi ko thể yêu em nữa, ko thể chăm sóc cho em, ko thể cùng em đi chơi hay có những đứa con xinh đẹp. Có lẽ tôi buông tay em ra là một quyết định đúng đắn, mong rằng thằng Phong sẽ giúp em hạnh phúc, sẽ thay tôi chăm sóc em và giúp tôi thực hiện những mong ước mà chúng ta chưa thực hiện được với nhau .
Xin lỗi em, tình yêu của anh !

Sáng, nó thức dậy, ngó dáo dác xung quanh căn nhà rộng lớn lạ lẫm. Đầu nó nhức kinh khủng. Đêm qua nó đã một mình uống gần hết chai XO, nó chỉ nhớ là nó uống gần hết chai rượu thì có ai đó đến nói lèo xèo léo nhéo gì đó rồi nó chả biết gì nữa.

- Ôi cái đầu của tôi

Nó ôm đầu nhăn mặt, một bóng người lách nhẹ qua cửa bước vào

- Em tỉnh rồi àh ? Đói ko ? Ăn cháo thịt nhé.

- Anh Phong, đây là đâu ?

- Nhà thằng Việt.

Nó chợt bất giác nhìn xuống người mình

- Á !

Nó vừa hét vừa kéo cái chăn lên che gần hết người

- Áo.... áo em sao thế này ?

- Em ko cần lo, tối qua tụi anh nhờ chị người làm nhà thằng Việt thay áo cho em. Tụi anh đều bị tống xuống dưới lầu hết nên em ko cần lo.

- Cám ơn các anh.

- Thôi ko có gì, em ăn nhanh đi cho nóng.

Anh Phong cười hiền với nó, sao nó yêu cái nụ cười hiền lành dễ thương thế ko biết.
Nó đang ăn dở thì đột nhiên nó nhớ chợt

- Anh Phong này, tối qua em ở bar Flower mà, sao giờ lại ở đây ?

- Em còn hỏi nữa, em đấy con gái gì mà hư quá. Ngồi một mình mà uống đến say mèm, có biết thế nguy hiểm lắm ko ?

- Dạ vâng vâng biết rồi, kể em nghe chuyện tối qua đi.

Nó lay lay cánh tay Phong

- Tối qua bọn anh rủ nhau đi đến Flower thì trùng hợp thay tụi Việt nó thấy em say khước, em say đến độ ko biết gì và tí nữa là bị một bọn con trai làm thịt ..

- Ưh......hh, eo ôi

Nó vừa trợn mắt vừa lấy hai tay che lấy thân mình kiểu như em còn bé lắm ấy

- May là gặp được những người nghĩa hiệp anh hùng như tụi anh đây, ko thì em toi mạng rồi.

- Ừmh ừmh, đúng là anh hùng. Tiểu nữ xin đa tạ

- Thôi đi, em khùng quá.

- Hahahaha, khùng giống anh.

- Em đúng là hỗn mà, phải đét cho mấy cái mới được.

- Ááá hahaha, bới người ta anh Phong đánh em

Nó lăn người cuộn tròn trong chăn, Phong chồm lên đánh nó. Trong khỏang khắc, Phong đang nằm trên người nó, bốn mắt nhìn nhau, môi gần sát môi, tim hai đứa đập thìn thịt. Bất chợt Phong đứt bật dậy, mặt đỏ tía lắp bắp

- Thôi..... em ăn đi rồi nghỉ ngơi, anh.... xuống dưới cùng bọn thằng Việt.

- Dạ

Nó ngoan ngõan nghe lời Phong. Phong đi tới cửa đột nhiên quay lại nói khe khẽ

- Nhớ sau này khi ko có anh bên cạnh thì đừng uống say như thế nữa nhé.

- Ừhm..

Phong vừa bước ra khỏi phòng, thì nó ngã vật ra giường, tay để lên ngực áp đảo trái tim đang nổi lọan của mình, nó lảm nhảm

- Phù, nguy hiểm quá
Chương 21 : Quyết định

Part 1

- Thưa ông, mọi người trong nhà đang bàn tán nhau chuyện cô Lan có thai với cậu Trí. Cô Lan hiện giờ đã dọn về ở cùng cậu Trí.

- Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi

- Dạ ...vậy chuyện của cậu Trí thì sao ạ ?

- Mọi chuyện cứ để tự thằng Trí giải quyết. Tôi muốn xem nó làm thế nào.

- Nhưng nếu giải quyết ko ổn thoả thì chuyện này sẽ ảnh hưởng đến công ty chúng ta.

- Ừmh...Cậu nói cũng đúng.... cậu điều tra cho tôi về cái thai của con Lan, điều tra kĩ càng cho tôi nhé.

- Vâng, tôi hiểu.
***

Nó đem cái bát đã sạch nhẵn xuống lầu

- Diss mẹ, con đó có thai rồi

- Sao mày biết ?

- Thằng Minh gọi cho tao, nó nói hôm nay nó sang công ty nhà thằng Trí lấy đồ án, nó đứng ngoài cửa thì vô tình nghe thấy trợ lí Nam nói với bố thằng Trí

- Êh tụi bây hay tại con Lan có thai nên thằng Trí bắt buộc phải lấy nó ?

- Hahahaha, mày có điên ko Việt. Thằng Trí đâu phải hạng có trách nhiệm trong mấy chuyện như thế. Mà nếu đúng thế thì tại sao nó ko nói với tụi mình.

- Ờh, mày nói cũng đúng

Xoảng......


“ Có thai ? “........................
..........................

“Chị Lan có thai ?”.........................
.............................

”Anh Trí có con cùng chị Lan ư ? “.............
............................

- My, em ko sao chứ

- Ko sao ạ, em bị vuột tay thôi mà, xin lỗi anh Việt nha

- Ờh, ko vấn đề gì đâu em. Người đẹp làm vỡ bát thì thằng Việt nó ko trách đâu.

- Mày nhiều chuyện quá

Có vẻ mọi chuyện đang nghiêm trọng dần, tôi có thể thấy được điều đó qua nét mặt của My. Chắc có lẽ cô bé đã nghe được chuyện lúc nãy chúng tôi nói.

- Thôi, em lên lầu nằm nghỉ nhé.

- Êh thằng Phong kia, mày khôn thế ? Lần nào đưa người đẹp lên phòng mày cũng giành là sao ?

- Mày lại lắm chuyện nữa àh. Mau dọn đống này đi !

- Ơh tại sao lại là tao ?

- Tại mày ú

****

Nó ngồi thừ trên mép giường, Phong nhìn nó, khuôn mặt có vẻ lo lắng.
Gìơ đây nó ko muốn khóc, ko muốn buồn chỉ thấy như mình ko còn gì để bận tâm nữa. Cũng chẳng biết tại sao lại thế, chắc vì chuyện này cũng bình thường như cân đường hộp sữa ấy nhỉ.
Đến cưới nhau họ cũng đã chuẩn bị cả rồi thì có thai chắc cũng là một phần sẵn có trong kế hoạch của họ. Nếu có gì đáng để bận tâm thì chắc có lẽ chính là việc tại sao nó lại là người cuối cùng biết chuyện này và nó cũng là người phải chấp nhận một nỗi đau ko thể nào nguôi nổi.

Ánh hoàng hôn vành cam chiếu xuyên vào phòng, khuôn mặt My vô hồn nhìn ra cửa sổ, ánh mắt như rời khỏi thực tại.

- Nếu em muốn khóc thì cứ khóc thoải mái đi, em cứ như thế này mãi anh lo lắng lắm.

- Chắc em sẽ về Canada, em cảm thấy nơi đây ngột ngạt lắm, ở đây chỗ nào cũng khiến em đau buồn cả. Có lẽ em nên quay trở về Canada, trở về nơi thực sự của em.

Nó nói thật nhanh, nhanh đến độ ko kịp thở. Nó sợ nó nói chậm thì trái tim đang kêu gào cùa nó sẽ ngăn chặn ý nghĩ cương quyết đang ngày càng lung lay trong đầu.

Tôi ngồi câm lặng nhìn My, từ đầu tôi đã biết chắc chắn sẽ đến lúc cô ấy vuột mất khỏi tay tôi, àh mà là rời khỏi cuộc sống của tôi mới đúng chứ, bởi vì tôi chưa bao giờ có được cô ấy.

- Anh đưa em về nhà anh Trí được ko, em muốn lấy một số thứ.

- Nếu anh nói em hãy ở lại vì anh thì em có đồng ý ở lại ko ?

- Sao ạ ?

- Thôi ko có gì, em thay áo đi, anh đưa em về.

Lúc nãy anh Phong nói gì nhỉ ? Mà thôi, nó phải chuẩn bị để trở về nơi đó, có lẽ là lần cuối cùng nó được thấy anh và nơi đã gắn bó nó với anh suốt thời gian qua.

****
- Ơh My ! Em đi đâu cả đêm thế ?

- Em đến nhà bạn.

- Bạn nào thế My ?

Nó trả lời một cách qua loa, nó ko muốn nói chuyện một chút nào với chị Lan, nó ích kỉ thế đấy. Nó ghét chị Lan kinh khủng. Nó leo vội lên cầu thang

- Em đi đâu thế ?

- Em lên phòng lấy một số thứ là đi ngay, chị đừng lo

- Em định đi đâu nữa ?

- Về Canada

Nó dừng bước quay ngoắt lại nhìn chị Lan, điệu bộ quan tâm giả tạo ấy khiến nó muốn đến đánh vào mặt chị ta cho thoả mãn uất ức mấy hôm nay.

- Sao em lại về lúc này ? Chị và anh Trí đã dời ngày cưới vào tuần sau rồi, em ko định uống ly rượu em chồng của chị àh ?

- Ko phải tháng sau ư ?

- Tại chị.... có thai rồi nên cần cưới gấp, em biết tin vui này chưa ?

- Biết rồi

- Ai nói cho em mà nhanh thế?

Ôi trời ! bà ấy còn cười khúc khích kiểu như “Ta đây đã thắng rồi nhé, con chíp con kia” Nó điên lên được

- Dạ, em biết rồi thưa chị, chả phải bà chị vừa mới nói đấy sao. Em có việc bận phải về Canada nên ko ăn song hỷ của hai nguời được. Nhân đây em chúc hai người luôn hạnh phúc vui vẻ đến hết đời. Thế nhé !
Nó nói một mạch, hậm hực đi lên cầu thang


Đã gần 6 giờ tối nhưng tôi vẫn chưa muốn về nhà, thật sự là ko muốn về chút nào. Mỗi tối về trước cổng nhà đều có người chờ sẵn, có người nấu ăn sẵn, tất cả đều hoàn hảo chỉ chờ phụ vụ tôi. Nhưng những thứ đó đều ko có hơi ấm của em, tôi sẵn sàng đánh đổi bữa cơm thơm nóng đầy đủ của Lan để lấy lại giây phút hai đứa cùng ngóng mũi đợi bà hai, hay cả những lúc chúng ta giành nhau cái tivi vào mỗi chủ nhật. Tôi cũng sẽ tự nguyện xin đổi lại để được lấy mỗi tối nằm ngủ cách li nửa giường với em, đổi luôn cả những cử chỉ yêu thương Lan dành cho tôi để thấy được hình ảnh mỗi lúc em tức giận, chun mũi xin xỏ tôi điều gì đó.

Tôi mãi mê chìm đắm trong hình ảnh của em rồi chợt như nhận ra, tôi còn một thứ khác cần quan tâm. Một thứ thực tế hơn em lúc này. Lan cần tôi hơn em, nghĩ đến Lan tôi lại cảm thấy não nề. Nhìn đồng hồ, xách cặp, bước ra khỏi công ty, tôi biết hôm nay chắc chắn mình sẽ lại ko thể ngủ được, vì cạnh tôi ko phải là em !

Part 2

Kéo vali xuống lầu, nó nhìn cảnh vật xung quanh, mỗi góc mỗi nơi này đều tràn ngập hình ảnh của anh. Lần cuối cùng nó vẫn ko gặp đ ược anh, chắc có lẽ tụi nó hữu duyên vô phận.
Hít một hơi dài, nó lặng lẽ quay lưng kéo vali bước ra cổng

Tạm biệt anh, giấc mơ bây giờ chia đôi
Nước mắt rơi, vẫn còn rơi hoài


Định mệnh ơi, hãy cho anh được yên vui
Chớ đau buồn, cho tình yêu này.............
( Trích Sad Noel – Yeniie)

Mưa rơi trên mái tôn nghe lộp bộp Bầu trời đêm xám xịt, không một vì sao nào ló dạng, chắc có lẽ cơn mưa tối nay sẽ lâu tạnh, nó vén nhẹ tấm mành mỏng, nhìn mưa rơi mà nó nao lòng, mưa đêm lúc nào cũng buồn như thế. Mưa đem theo gió, gió thổi hiu hắt, từng luồng gió lạnh khoảng lấp dần không gian ấm áp của căn phòng.
Sáng sớm mai nó sẽ phải rời khỏi đây, nó đi rồi anh có nhớ nó không ? Có muốn giữ nó ở lại không ? Nó lại mơ tưởng đến cái viễn cảnh được gặp anh, nó mong được thấy anh lắm. Đã hai ngày rồi nó chưa được thấy Trí, chưa được nghe tiếng Trí và nó chỉ mong sẽ được thấy anh một lần nữa thôi, chỉ một lần thôi. Liệu ông trời có giúp nó...................................


- Anh Trí, thấy cái áo này hợp hơn hay cái này ?

My đang làm gì thế ? 3 ngày rồi, đã 3 ngày – con số lớn nhất mà tôi phải chịu đựng sau 6 tháng ở cạnh My. Lần đầu tiên tôi phải xa cô bé lâu như thế.

- Anh Trí, anh có nghe em nói không ?

- Anh đang nghe đây này

- Thế anh xem áo cưới nào đẹp hơn ?

- Cái này

Tôi cũng chả biết mình vừa nói gì, tâm trí tôi giờ lởn vởn ở đâu tôi cũng không biết.

9 :30 AM, Sân bay Tân Sơn Nhất

- Em đi nhé, cảm ơn tất cả mọi người

Lần lượt nó ôm chào tạm biệt tất cả mọi người. Những con người nó yêu quý.

- Đặc biệt là anh, cám ơn anh rất nhiều anh Phong ạ.

- Em đi bình an nhé.

- Vâng ạ

Nó đưa mắt ra xa tìm kiếm một hình bóng quen thuộc.

Nhưng VÔ VỌNG !

Không hề có anh, anh không đến. Người nó mong chờ không xuất hiện, nó cố gắng nấn ná, cố gắng tự an ủi mình : Có lẽ điều kì diệu sẽ xuất hiện với nó.

Đang ngồi dài cổ đợi Lan thay ra thử vào chừng vài chục bộ áo cưới thì điện thoại tôi reo.

- Alô, tao nghe đây. Chuyện gì thế ?

- ...................................

- Mày nói gì ?

- ............................

- Tao đến ngay

Không kịp lấy cái áo vest, tôi bấm số gọi trợ lí Nam đem xe sang đón tôi đến sân bay.

- Anh định đi đâu thế ?

- Anh có việc phải đi ngay

- Đi đâu ? Chúng ta chưa thử áo xong mà

- Việc ở công ty, rất khẩn cấp. Anh phải đi ngay

- Chuyện của My phải không ?

- Sao em biết ?

- Em biết chuyện và em đã giấu anh, vì em sợ, sợ anh sẽ lại vì nó mà bỏ em một lần nữa

- Anh ko có thời gian đâu đôi co với em

- Nếu anh đi ngay bây giờ anh chắc chắn sẽ hối hận

- Dù bây giờ trời có sập xuống anh cũng nhất định phải đi

Tôi vội chạy ra xe, Lan kéo tôi lại, nài nỉ

- Anh ơi, đừng mà. Xin một lần thôi, vì con chúng ta nha anh. Một lần thôi

- Xin lỗi , anh không thể. Anh phải gặp My lần cuối cùng

- Anh......anh phải chịu trách nhiệm với em.

- Anh sẽ chịu trách nhiệm với em, nhưng không phải là bây giờ, còn không em muốn làm gì thì tuỳ em, anh nhất định
phải gặp My.

Tôi chui vào xe, luôn miệng thúc giục trợ lí Nam chạy nhanh. Nếu đã không thể gi ữ em ở lại thì ít nhất anh cũng phải một lần đối mặt với tình cảm thật của mình, không thể cứ chạy trốn thế này mãi được. Khi nghe thằng Phong báo tin em sẽ trở về Canada mãi mãi thì anh đã biết em là ai, em quan trọng như thế nào đối với anh.

- Sao ko chạy nữa trợ lí Nam

- Dạ thưa cậu, ở phía trước kẹt xe dữ lắm, chắc phải đợi khá lâu

- Mở cửa......... Nhanh lên ..............tôi bảo cậu mở cửa...............

T ôi lao khỏi xe và bắt đầu chạy, chạy hết sức mình có thể. Ánh nắng gay gắt khiến đôi chân tôi nặng dần, mồ hôi rịn ra đầy người, bết cả tóc, tôi thở ngày càng gấp gáp.

Mệt

Rất mệt

Nhưng tôi vẫn chạy

“ - Anh ăn con cá này đi, em ăn con này

- Nhưng con này bé tí teo, anh không thích

- Đã bảo là ăn con này mà

- Không ! anh phải ăn con này

- Không ! em ăn con này, anh ăn con kia đi

- Không trả con cá to lại cho anh

- Àh thế bây giờ có ăn con cá kia không thì bào

- Không

Phật....

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, em cắn anh àh

- Chết chưa, bây giờ em sẽ ăn con cá này hôhôhôhô”
“ – Anh nằm xê ra coi, bên kia là của anh, bên đây là của em

- Đây là giường anh cơ mà, em làm gì mà lấn sang nhiều thế

- Em đã để cái gối ôm ở giữa rồi đấy. Mỗi người một bên là đúng rồi

- Anh cứ nằm sang đấy làm gì nào, đến ngủ cũng không để người ta yên, y như cách ly mấy thằng bất lực

- Không nằm sang bên kia đi

- Mệt quá, anh ngủ rồi

- Xích qua bên kia xem”.....................


6 tháng, 6 tháng kỉ niệm, 6 tháng bên nhau, 15552000 giây ở cạnh nhau

Tất cả, tất cả như tràn ngập về trước mắt anh
Không thể dừng lại đ ược, không dừng lại được, tôi phải đến, phải giữ lấy hạnh phúc nhỏ nhoi của mình. Đợi anh nhé ....... đợi anh nhé My !

“Chuyến bay mang mã số ESC – 502 bay từ TP Hồ Chí Minh - Việt Nam đến TP Toronto – Canada sẽ khởi hành vào lúc 9h35 phút.....”

- Đến giờ rồi em phải đi đây.

Nó xoay sang Phong dúi vào tay Phong một bức thư nhỏ

- Đưa cho Trí hộ em nhé.

Kéo vali bước đi, nó nghe sống mũi mình cay xè.

Chương 22 : Trễ

Hộc hộc hộc................
.............Hộc hộc .........
Tôi chạy tìm dáo dác khắp cả sân bay.
Vừa chạy tôi vừa bấm số điện thoại thằng Phong ?

- Mày đang ở đâu ?

- Tao đang ở .........

Thằng Phong chưa kịp dứt lời thì tôi cũng đã thấy bóng dáng ba thằng chúng nó

- My đâu ?

Tôi chạy xộc đến bấu lấy vai thằng Việt. Nó ngơ ngác chỉ tay vào phòng check in

- Mày đến trễ rồi

- Sao không giữ cô ấy ở lại ? Sao không đợi tao ?

- My có gửi cái này cho mày

Một bức thư ư ?

TP Hồ Chí Minh
Ngày 10 tháng 2 năm ...
Gửi anh Trí,
Chắc anh ngạc nhiên lắm khi nhận được bức thư này, khi bức thư này đến tay anh thì em đã ở một nơi rất xa.

Từ ngày đầu tiên gặp anh em đã rất .......ghét anh. Anh có biết không ? Đôi lúc em tự hỏi không biết rằng em sẽ sống 6 tháng hợp đồng như thế nào với anh ? Nhưng em cũng đã sống được cùng anh trọn vẹn là 5 tháng 26 ngày anh ạ.
Anh có biết tại sao em sống được cùng anh lâu đến thế không ?

BỞI VÌ EM ĐÃ YÊU ANH !

Em cũng không biết mình đã yêu anh từ khi nào nhưng em rất ghét những lúc anh vui cười cùng chị Lan, tức giận những đêm không có anh ngủ cùng. Nói tóm lại là em GHEN. Em yêu anh và em ghen với chị Lan.

Anh đừng hỏi tại sao em lại yêu được một người đáng ghét như anh. Đến ngay cả em cũng không thể trả lời được câu hỏi đó. Nhưng có lẽ ông trời thích chọc phá người khác, trong khi em yêu anh thì anh lại không yêu em và anh sẽ cưới một người con gái mà em không thích.
Buồn cười quá anh nhỉ ! Em đã từng định sẽ đem cái tình cảm ngu ngốc này đi đến nơi mà không ai biết nó đã từng tồn tại nhưng em đã làm ngược lại. Bởi vì em mong rằng mình sẽ có một lần em thực sự được bày tỏ tình cảm của mình, dù em biết rằng anh sẽ không bao giờ chấp nhận tình cảm này.
Thật sự bây giờ em cũng chả biết phải nói gì thêm với anh, chỉ mong rằng anh hãy xem tất cả như một giấc mơ và xem như bức thư này chưa bao giờ tồn tại.

Cám ơn anh về thời gian qua
Chúc anh hạnh phúc.

Ký tên :

Người vợ bất đắc dĩ của anh
Shell


3giây
2 giây
......
Đi
Phải đi thôi
Phải đi giữ em lại

- Mày làm gì thế Trí ?

- Bỏ tao ra, tao muốn đến Canada, bỏ tao ra

- Mày điên àh ? Mày đi thì Lan ra sao ? Đám cưới của mày sẽ ra sao ?

- Tao mặc tất cả, tụi bây bỏ tao ra.

- Bỏ nó ra đi Việt ! Bây giờ mày muốn đến Canada phải không, mày quyết định bỏ tất cả phải không ?

- Tao nhất định phải giữ My lại

- Được lắm

..Bốp..

Thằng Phong đánh tôi
Một cú đấm, khá đau và rất mạnh. Nó khiến tôi ngã ra sàn

- Mày.. Sao lại đánh tao ?

- Đánh để cho mày tỉnh. Tất cả mọi chuyện hôm nay đều do mày mà ra. Chính mày đã chọn con đường này thì mày phải chấp nhận. Đừng làm mọi thứ rối tung lên nữa.

Con đường tôi đã chọn, trách nhiệm mà tôi phải gánh chịu, tôi biết chứ ! Nhưng tôi cũng biết có một cái gì đó vừa hạnh phúc vừa tiếc nối đang vỡ ra trong lòng mình. Một chút vị ngọt nhỏ nhoi của đời tôi đã vuột mất.

..Hỗn độn
Bất lực......

Nếu được quay trở lại, tôi sẽ không bao giờ chọn ngã rẽ này cho cuộc đời của mình, tôi sẽ chọn ngã rẽ chỉ có tôi và em mà thôi.
Đưa tay lau những giọt máu rỉ ra nơi khoé môi, đứng dậy, nắm chặt bức thư trong tay, tôi quay lưng bước đi.

- Mày đi đâu thế Trí ?

- Làm ơn để tao yên !

***

Tiếng nhạc và hơi người như làm cái quán bar cao cấp bậc nhất Sài Gòn này nhỏ hơn. Ai nhảy mặc ai, ai lắc mặc ai, tôi vẫn cứ một mình một rượu. Hết chai này lại đến chai khác.
Đã ba hôm nay ngày nào tôi cũng đi sớm về trễ, sáng đến công ty, trưa la cà, tối vào bar. Bây giờ tôi đã là tôi, đã trở lại là một Minh Trí đích thực, sống như cách mà 25 năm qua tôi đã sống. Dựa lưng vào quầy, tôi vừa nhấp từng ngụm rượu sónh sánh màu đỏ thẫm vừa ngắm nhìn mọi người lắc.

- “À, em mày thua tụi tao trong trò oẳn tù tì nè, bị phạt là đúng rồi.

- Đưa đây, tao uống thế vợ tao.

- Wow, Trí mình hôm nay có tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân kìa tụi bây.

Hahahahaha ”


Tiếng nói cười, tiếng ly chạm nhau, tiếng vỗ tay. Tất cả mọi chuyện như mới ngày hôm qua thôi.
Nhưng đó đã là chuyện của hôm qua rồi ngày hôm nay chuyện đã khác. Khác đi rất nhiều. Liệu hôm nay tôi uống say thì em có dìu tôi về nữa ko ?
Chợt buồn cười cho cái điều điên rồ tôi vừa nghĩ, tôi lại nốc rượu.

***
- Êh thằng Trí bên đó kìa Phong !

Tôi chạy đến chỗ nó, thật sự tôi đang rất tức giận. Nắm chặt tay, tôi đã sẵn sàng để dạy thằng này một bài học

- Trí, đi về nhanh lên ! Tao có nhiều chuyện cần nói với mày.

- Nói gì ?... Àh... mày muốn uống cùng à ? Lại đây, hôm nay Minh Trí này khao cả bar. Ok ?

- Đi về nhanh, tao biết mày chưa say. Tao muốn nói chuyện nghiêm túc với mày

Dường như nó không hề để ý đến lời tôi nói, nó vẫn thản nhiên uống rượu. Tôi điên tiết lên, nắm xộc lấy cổ áo nó, tôi dùng hết lực đấm vào mặt nó.
Bị đánh, nó giằng mạnh khỏi tay tôi, nó bắt đầu đánh trả. Cả bar náo lọan. Mọi người đều dạt ra. Thằng Denni - chủ quán im thin thít khi Việt ra dấu bao hết đêm nay.

Nó đánh có vẻ rất hăng. Được ! Đánh trả thế này mới có cảm giác chứ. Tôi đấm nó, nó ngã, sau đó đứng dậy. Nó lại đấm tôi và tôi ngã, sau đó tôi lại đứng dậy tiếp tục đánh nó. Cứ thế chúng tôi đánh nhau, hình như chúng tôi đánh rất lâu, lâu đến độ trong bar chỉ còn mỗi chúng tôi.

- Ok guy ! Như thế này đủ để tao được nói chuyện với mày chưa ?

- Nếu mày vẫn còn nhã ý

Chọn một chỗ trong góc khuất, tôi ra hiệu với Denni:

- 2 ly như cũ

Quay sang thằng Trí, trông bộ dạng của nó lúc này khiến tôi không nhịn nổi cười

- Mày cười gì ?

- Mày đẹp nên tao cười

- Đừng xỏ xiên tao, trông mày cũng không khá hơn đâu

Mắt nó sưng vù, miệng bầm tím, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù như tổ quạ

- Mày đừng có trơ mắt ra nhìn tao, muốn nói chuyện gì thì nói đi ?

- Mày còn nhớ trò “YES OR NO” ngày trước tụi mình hay chơi không ?

- Nhớ, rồi sao ?

- Tao với mày cùng chơi trò đó nhé.

Không kịp để cho thằng Trí trả lời tôi hỏi ngay nó

- Mày yêu My, Y or N ?

Nó nhìn tôi, có vẻ bất hợp tác

- Mày yêu My Yes or No ?

Tôi cố gắng lặp lại câu hỏi một lần nữa, thằng Trí vẫn im lìm, mắt nó mơ màng, nhấp một ngụm rượu miệng nó mấp máy:

- Yes

- Mày không hề muốn cưới Lan Y or N ?

- Yes

- Thật ra mày đang có nỗi khổ giấu tụi tao Y or N?

Thằng Trí không trả lời, nó có vẻ ngập ngừng. Thái độ thật đáng nghi ngờ

- Mày không cần trả lời, để tao nói thay cho “YES”. Thực ra mày có chuyện gì vậy Trí, nói tụi tao nghe đi. Có phải chuyện cái thai không ?

- Mày đừng hỏi nhiều, nhức óc quá. Bây giờ tao hỏi mày, chỉ một câu thôi “ Mày yêu My Y or N ?”
Chương 23 : Tỏ tình

Part 1 :

- Mày đừng hỏi nhiều, nhức óc quá. Bây giờ tao sẽ hỏi mày, chỉ một câu thôi “ Mày yêu My Y or N ?”

- No

- Mày nói dối ! Mày yêu My

- Đó là sự thật ! Tin hay ko tùy mày. Còn bây giờ thì mày về nhà đi! Lan đang lo cho mày lắm đấy

- Tao ko muốn về!

- Đừng có trẻ con như thế ! Tao mong mày hiểu và đừng xử lí mọi thứ bằng tình cảm.

Thằng Trí thật tồi, nó dám chơi khăm tôi. Một câu hỏi lưỡng đao, trả lời thế nào cũng chết. “No” Thật sự đó ko phải là câu trả lời mà tôi muốn, điều tôi muốn hòan tòan trái ngược nhưng trong sâu thẩm trái tim mình tôi biết tôi ko có cái quyền được làm điều đó. Tôi khác thằng Trí, tôi đã hiểu

My yêu Trí

Rất nhiều. Nhiều đến nỗi nó đã làm cho tôi tin rằng mình đã thua. Đôi mắt cô ấy khi trông chờ bóng dáng Trí ở sân bay đã nói lên tất cả. Và tôi đã quyết định khi gọi cho thằng Trí

Kết thúc
Kết thúc mọi chuyện ở đây thôi
Đã đến lúc “Người dự bị” phải ra đi

Nhắm mắt lặng im
Và dòng lệ tuôn rơi

Xin hãy để một lần cuối cùng tôi được khóc VÌ EM


Dù ko hề say nhưng tôi vẫn vờ về nhà với bộ dạng lảo đảo. Lan nhẹ nhàng dìu tôi lên phòng. Ôi sao nhớ thế! Bộ dạng bực bội pha lẫn lo lắng của em khi cùng bà hai đưa tôi lên phòng. Cả những trò kì quái em giở ra để hành hạ tôi. Nhưng giờ chỉ là quá khứ thôi phải ko ?
Sao em tàn nhẫn thế ? Bỏ đi khi tình yêu vừa đến, em đã ko cho tôi một cơ hội để được nói những đều em và tôi đều muốn. Tại sao cứ làm khổ nhau mãi thế này ? Ngày mai nữa thôi tôi và em sẽ mãi mãi xa nhau. Có phải chúng ta thực sự không thuộc về nhau ?
Còn thằng Phong nữa, tại sao nó phải nói dối ? Tôi biết nó yêu My mà. Chả lẽ cảm nhận của tôi sai ? Tôi đã định nếu như nó nói nó yêu My thì tôi sẽ để nó đến với My và nó cũng sẽ là thứ cản trở tôi mơ tưởng đến My để sống yên ổn cùng Lan. Nhưng đằng này nó lại nói không. Nó khiến tôi thật khó xử, khi tôi nghe nó nói “No” thì trong lòng tôi......thật sự trong lòng tôi dậy lên ham muốn là được đến bên My. Nhưng Lan và cái đám cưới ép buộc kia như tảng đá đè nặng lên ham muốn cháy rực đó

Gác tay lên trán cố dỗ yên giấc ngủ.
My, Lan, Phong, cả tôi nữa dường như chúng tôi đang chạy vòng tròn với tình cảm của mình thì phải ? Có nên một lần đối mặt và giải quyết tất cả ?

***
“ – Anh Trí, bên đây nè, hahaha

- Ba ơi ! Bên đây nè, lêu lêu lêu

- Đợi ba với !

- Hahahaha

Tôi, My và những đứa con của chúng tôi đang nô đùa trên một ngọn đồi xanh đầy nắng. Những đứa trẻ và My cứ chạy, chạy mãi tôi đuổi the họ. Rất nhanh và cuối cùng tôi đã bắt được. Nhưng..........My và con tôi.....Họ tan biến vào ko khí, dần dần biến mất trước mắt tôi. Tôi cố dùng đôi bàn tay của mình để giữ lại nhưng tất cả mọi cố gắng đều vô dụng. Tôi gọi họ, chạy khắp ngọn đồi tìm kiếm nhưng chỉ còn mình tôi. Chỉ còn mình tôi thôi”

Bật dậy với khuôn mặt đầy mồ hôi, tôi giật mình khi thấy Lan đang đứng trước gương với chiếc áo cưới

- Em làm gì ở đây ?

- Hôm nay là ngày cưới của chúng ta mà, em chưa kịp gọi mà anh đã dậy rồi. Thôi chồng của em đi tắm đi nhé. Lát chúng ta cử hành hôn lễ

- Anh biết rồi !

- Nhanh lên đấy

Hôm nay đã là ngày cưới của tôi rồi sao ?

Mệt mỏi tôi ngồi phịt xuống cạnh cửa nhà tắm. Liệu tôi cưới Lan rồi thì có hạnh phúc ? Còn con của tôi, nó có hạnh phúc với một gia đình như thế ? Tôi rồi sẽ phải sống súôt đời với một cuộc sống nhàm chán thế ư ?

Đứng dậy, nhìn mình trong gương tôi cảm thấy mình đã thay đổi. Trái tim ở ngực tôi giờ nó đã biết đau, biết nhớ. Tôi biết ai đã làm nó như vậy.
Đó chính là em, đó là tình yêu chúng ta luôn dành cho nhau. Chính em, em đã làm tôi thay đổi, em đã thắp một ngọn lửa trong tim tôi nhưng nó sắp tàn lụi rồi. Tôi phải làm sao đây ? Cứ bỏ mặc hay sẽ chạy theo những ảo ảnh xa xăm kia ?

- Sao anh chưa thay đồ nữa, cha xứ bảo trễ giờ làm lễ là ko tốt đâu đấy. Hay anh muốn em thay giúp hihihi

- Lan, anh có chuyện muốn nói với em

- Chuyện gì vậy ông xã yêu ?

- Anh muốn đi Canada, chỉ một lần. Anh muốn gặp My, anh cần nói một chuyện rất quan trọng với cô ấy. Chỉ một lần thôi và anh sẽ trở về, sẽ ko suy nghĩ về My nữa và sẽ sống trọn đời với em.

- Anh....anh đừng đùa nữa, anh đi thay đồ đi chúng ta sẽ cử hành hôn lễ. Sẽ nhanh thôi mà.

- Em đừng lảng sang chuyện khác. Anh đang nói chuyện nghiêm túc với em đấy

- Em ko nghe, và cũng ko muốn nghe bất cứ chuyện gì có liên quan đến con nhỏ đó. Anh tỉnh lại đi, đến ngày hôm nay rồi mà anh còn nghĩ đến nó nữa sao ? Hôm nay, hôm nay là ngày cưới của chúng ta đấy. Anh biết ko ? Ngày cưới của chúng ta đấy

Nước mắt Lan rơi đầy trên tay tôi.

- Anh xin em, một lần cuối cùng thôi.

Hình như tôi sắp khóc

- Đừng mà!. Em ko muốn, em ko muốn thế này đâu

- Nhưng anh sẽ ko thể sống yên ổn nếu anh ko gặp được My. Một lần cuối cùng thôi, anh xin em đấy

Tôi nói như van nài và tôi khóc. Một giọt nước mắt mặn lăn trên má

- Không, em không muốn, em không muốn mất anh đâu. Anh có biết em phải mất biết bao thứ mới có được ngày hôm nay không ? Em yêu anh nhiều hơn cả My yêu anh . Anh ko biết hay sao ?

Lan cố dùng những ngón tay nhỏ bé để giữ chặt tôi trong vòng tay mình

- Em biết anh không thể mà Lan. Xin cho anh mọôt lần thôi, một lần thôi cũng đủ rồi. Nếu ko anh sẽ phát điên lên mất.

Tôi khóc, nhiều hơn. Cái gì đó ở tim bị dồn nén cứ trào ra.


- Được! nếu anh đã muốn thế thì anh chứng minh cho em thấy đi. Hãy quỳ xuống và van xin em đi.

- Em......

- Sao anh ko dám àh ? Thế thì chứng tỏ anh có thể sống yên ổn cùng em.

Lan nhìn tôi bằng đôi mắt thách thức, tôi có thể hiểu nếu mình đánh mất cơ hội này thì mãi mãi sẽ không bao giờ có cơ hội được gặp My một lần nữa

- ....Anh... Được.. anh làm

.......Bịch.....

- Xin em, hãy để anh đi, chỉ một lần thôi

Nhẫn nhục, bây giờ tôi cảm thấy mình thật yếu hèn nhưng vì em tôi có thể làm tất cả, cứ coi như đây là hình phạt dành cho tôi vì đã làm em đau khổ, đã ngu ngốc với tình cảm của mình. Một hình phạt quá nhẹ nhàng !

- Anh....Vì con nhỏ đó anh dám làm cả thế này ư ? Đứng lên ! Đồ hèn nhát ! Minh Trí của tôi ko bao giờ quỳ trước bất kì người đàn bà nào. Đứng lên ! Đứng lên !

- Anh xin em ! Xin hãy để anh đi, chỉ một lần thôi.

- Hết rồi ! Minh Trí ơi là Minh Trí, anh bây giờ chẳng khác nào con chó. Minh Trí đầy kiêu hãnh, Minh Trí đào hoa ngày xưa đâu rồi. Bây giờ chỉ còn một con chó đang quỳ trước mặt siêu mẫu Ngọc Lan này thôi. Hahahaha...... Anh thay đổi rồi, anh ko còn là Minh Trí ngày xưa mà tôi yêu nữa. Tôi không yêu một Minh Trí hèn kém thế này. Anh đi đi, coi như tôi đã lầm. Đi đến với cái tình yêu thấp hèn đã làm lụn bại anh thế này đi. Đi đi !

Lan nói trong nước mắt và đầy mỉa mai. Tôi biết thật ra Lan không hề độc ác thủ đọan, cô ấy như bây giờ cũng là vì quá yêu tôi nhưng tình yêu không thể gượng ép được. Nếu không gặp My thì chắc rằng tôi đã ngoan ngõan cưới Lan. Có lẽ trục quay số phận đã đảo lộn !

Tôi đứng dậy, nhìn Lan và quay bước. Lòng tôi đau nhói nhưng không phải vì yêu Lan mà vì thương hại Lan, một cô gái tội nghiệp bị chính tay tôi đầy đến đường cùng.

Xin lỗi em ! Anh sẽ chịu tất cả trách nhiệm, chỉ xin một lần được sống thật với bản thân mình.

Khóc.........
Nước mắt rơi đầy ướt đẫm cả khuôn mặt
Một cô gái, trong chiếc váy cưới lộng lẫy đang ngồi vật vã trong tiếng nấc và nước mắt

Hết, hết thật rồi
Thua rồi ! Một siêu mẫu kiêu hãnh đã thua một con nhóc vắt mũi chưa sạch
Em sai rồi phải ko anh ?
Tình yêu có thể thay đồi tất cả
Tình yêu đã cảm hóa được anh rồi phải ko ?
Dù có được anh nhưng trái tim anh sẽ mãi ko là của em thì em còn cần có anh để làm gì nữa chứ !



- Con đi đâu vậy ?

Vừa bước ra khỏi cửa tôi gặp ngay bố mình trịnh trọng trong bộ vest cài hoa

- Con.........

- Con đã quyết định ?

- Bố......? Sao bố....?

- Ta có thể thấy được tình yêu đang cháy trong mắt con. Nếu con đã quyết định thì hãy hành động theo quyết định của mình đi con trai. Dù bất cứ trường hợp nào bố vẫn ủng hộ quyết định của con.

Tôi xúc động đến suýt khóc. Chưa bao giờ tôi thấy bố mình tuyệt vời như thế này. Bất chợt tôi muốn ôm ông

- Con ôm bố một cái nhé ?

- Ôh, con trai ta. Con lớn thật rồi

Ôm bố tôi, tôi mới thấy ông đã già thật rồi.

“Bố! con sẽ ko làm bố thất vọng. Tin con nhé !”

- Thôi con trai, hãy đến với tình yêu của mình đi. Bố mong là con sẽ thành công

- Vâng ạ


Hăm hở, tôi quyết đến Canada dù chỉ để gặp em và nói “ANH YÊU EM”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://b3nh3.makefreeforum.com
 
Hợp Đồng yêu 20,21,22,23
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Forum của lớp B3Nh3-Cao Đẳng CNBH :: Diễn Đàn Chung,Giải Trí :: Truyện :: Truyện Chữ-
Chuyển đến